Có hai điều chúng ta không nên làm trong đời :
1. Cố gắng chứng tỏ bản thân một cách ngu ngốc
2. Thức dậy và chỉ nghĩ đến tiền

ya-ua đá

. July 013-014

Tôi đã quay trở lại những ngày tháng bảy với cái sương mù buổi sớm nắng dịu buổi ban trưa và những cơn mưa chiều bất chợt của saigon.

Nhớ mới giây phút nào đó của năm trước tên tôi được xướng lên trong hội trường,cái thời khắc mãi rời xa giảng đường đại học để bước vào đời thiệt sự đáng nhớ,những bước đi đầu tiên lúc nào cũng chập chững,với tôi cái danh kiến trúc sư như sự thách thức bản thân,sống được với nghề đã khó và làm được những công trình mang đậm dấu ấn của mình lại còn khó khăn gấp đôi.Cố gắng học hỏi và định hướng rõ ràng luôn giúp ta thành công,cứ đặt niềm tin vào bản thân mình trước đã !

Lại nhớ giây phút nào đó của khoảng thời gian này tôi đang hít căng lồng ngực cái bụi cái gió để cái nắng thiêu cháy da,trái tim tuổi trẻ rực đỏ dưới trời chiều tháng bảy

Cái lá nhành cây con nước của vùng đất đó mãi còn ám ảnh,kể cả những nụ cười không bao giờ tắt.

Một năm với tấm bằng với những chuyến đi không hẹn trước, làm việc và tận hưởng 2 ngày cuối tuần trọn vẹn nhất. Tháng bảy của một năm nữa sẽ rất khác, nắng gió rồi cũng đổi màu.

" Giây phút nào anh thấy mình chìm đắm và coi thường tất thảy những thứ phù phiếm chó chết ngoài kia ? "

" Là lúc ngồi chễm chệ dưới ngọn đèn vàng có nhạc có bia đốt điếu thuốc nói mấy chuyện tầm phào rồi cùng nhau cười ngặt nghẽo kệ mẹ nó ngày mai sáng nắng chiều mưa "

" … "

SG.17970!4

" Giây phút nào anh thấy mình chìm đắm và coi thường tất thảy những thứ phù phiếm chó chết ngoài kia ? "

" Là lúc ngồi chễm chệ dưới ngọn đèn vàng có nhạc có bia đốt điếu thuốc nói mấy chuyện tầm phào rồi cùng nhau cười ngặt nghẽo kệ mẹ nó ngày mai sáng nắng chiều mưa "

" … "

SG.17970!4

Chuyển nhà từ cote không không lên tầng 9, mỗi sáng thức dậy đi bộ đi làm đã thành một thói quen,chui qua khung cửa sắt tầng hầm đón lấy nếp ngày và hòa vào đó,không tan biến.

Những người đi bộ nhanh thì sống lâu,nghe ngóng được từ đâu đó trên các trang báo mạng,chả biết có thật không chỉ thấy mình lướt nhanh bước nhanh còn mắt thì dừng lại rất chậm và quan sát ghi nhận từng ngóc ngách của khung cảnh xung quanh.

Dạo này nhìn ra được nhiều vẻ đẹp của những điều bình dị nhất,từ bé gái đứng tựa vai vào cánh cổng sắt từ mấy anh xe ôm nằm trên yên xe ngửa cổ đọc báo từ 
đôi giày converse đến cái áo sơmi bạc màu…

Trở về nhà vào hoàng hôn và bước thẳng ra ban công là cách tận hưởng cuộc sống của riêng tôi,sự trống trải luôn được lấp đầy bởi những gì nhìn thấy nghe thấy và cảm nhận thấy trong ngày,bởi thế tìm kiếm niềm vui và hạnh phúc là điều không dễ nhưng cũng chẳng khó khăn gì đâu.

Đứng trong bóng tối và hứng trọn thứ ánh sáng nhàn nhạt của những buổi chiều tà,đó là cách refresh bản thân thật kì lạ !

SG.1507014

Chuyển nhà từ cote không không lên tầng 9, mỗi sáng thức dậy đi bộ đi làm đã thành một thói quen,chui qua khung cửa sắt tầng hầm đón lấy nếp ngày và hòa vào đó,không tan biến.

Những người đi bộ nhanh thì sống lâu,nghe ngóng được từ đâu đó trên các trang báo mạng,chả biết có thật không chỉ thấy mình lướt nhanh bước nhanh còn mắt thì dừng lại rất chậm và quan sát ghi nhận từng ngóc ngách của khung cảnh xung quanh.

Dạo này nhìn ra được nhiều vẻ đẹp của những điều bình dị nhất,từ bé gái đứng tựa vai vào cánh cổng sắt từ mấy anh xe ôm nằm trên yên xe ngửa cổ đọc báo từ
đôi giày converse đến cái áo sơmi bạc màu…

Trở về nhà vào hoàng hôn và bước thẳng ra ban công là cách tận hưởng cuộc sống của riêng tôi,sự trống trải luôn được lấp đầy bởi những gì nhìn thấy nghe thấy và cảm nhận thấy trong ngày,bởi thế tìm kiếm niềm vui và hạnh phúc là điều không dễ nhưng cũng chẳng khó khăn gì đâu.

Đứng trong bóng tối và hứng trọn thứ ánh sáng nhàn nhạt của những buổi chiều tà,đó là cách refresh bản thân thật kì lạ !

SG.1507014