. SG,1909014

. Không gian im ắng của văn phòng vang lên chất tự sự của giọng ca “Chuyện tình thảo nguyên” nhưng lần này ở cung bậc khác bài hát khác ca từ khác,giai điệu tự tình trầm lắng.Tôi cứ quanh quẩn trong lời bài hát,cả buổi chiều…

. Hắn nói “Bộ anh không bao giờ cảm thấy lạc lõng sao?” trong lúc tôi đang lụi cụi với cuốn sketchbook và cây bút 25k mua ủng hộ người khuyết tật.

"Không,bởi vì suy nghĩ của anh luôn độc lập trong bất cứ mọi hoàn cảnh nào,tâm trạng và cảm xúc con người có thể lúc thế này thế khác nhưng tuyệt nhiên sự lạc quan phải luôn tồn tại trong từng giây suy nghĩ "

. Ngồi vẽ nguệch ngoạc trước cổng trường giữa tiếng còi xe inh ỏi giữa cái hối hả không ngừng nghỉ của dòng người,tận hưởng cảm giác tập trung cao độ

. Lost and never found again

. Passenger Live at AB - Ancienne Belgique

Tôi nghĩ mình là con người của thời điểm, tôi thích làm những gì mình thích bất kể ở đâu miễn là tôi tham dự vào thời điểm đó. Tôi là tuýp người tự sinh ra mâu thuẫn cho chính mình và tự giải quyết nó. Tôi không cho mình là người thích ánh sáng, hào quang hay bóng tối, tôi là người của thời điểm, thời điểm đó nó bắt tôi như thế nào thì tôi sẽ là như thế

NGUYỄN CÔNG HẢI (BỘT)